Động tác giả (phần 3)

Tao nhờ ông ấy chạy cho một cái giấy khám sức khỏe tự dưng thành một thành cao 1 mét 6, nặng 51 kilo và ông ấp đang cặp bồ với một bà góa chồng, vẫn nhờ tao đưa thư hẹn gặp nhau mà lại. Quân gật gù: thế thì được. Mày giúp tao phi vụ này, tao túng quá. Nói đoạn, Quân ghé miệng vào tai thằng bạn nói nhỏ vài câu. Cậu ta tưởng thằng bạn sẽ kêu oai oái nhưng không ngờ nó cười khì khì. Tại sao thằng bạn lại cười khì khì, xin xem hồi sao sẽ rõ. Số là: đội dịch vụ dân số về công tác ở xã Trần Xuân gần thôn Chè. Các bà con đều hãi cái chuyện “trời sinh voi trời sinh cỏ” rồi lần lượt đến trạm y tế để đợi đặt vòng, còn cánh nam giới thì sợ bị thiến nên chỉ có dăm người đến xin triệt sản. Ủy ban nhân dân xã đang lo không đạt chỉ tiêu kế hoạch hóa gia đình, còn ông bác sĩ cũng lo sốt vó làm cách nào hoàn thành thắt ống dẫn tinh người thứ 100 để chào mừng 150 năm ngày thành lập tỉnh. Ông bác sĩ bàn ngay với Chủ tịch Ủy ban nhân dân: muốn được việc thì không lấy lợi mà nhủ không xong, chính quyền cứ mạnh chi len 150 cân thóc cho một người nam giới đi triệt sản. Chủ tịch nghe ra ký đại một cái vào tờ thông báo cho anh thông tin alo ngay trên buổi truyền thanh của xã tối nay. Quân đến thật đúng lúc. Nhờ thằng bạn nói trước nên vừa nghe Quân vật đầu vật tai, ông đã đồng ý liền. Tuy chẳng phải là người xã Trần Xuân nhưng ông chủ tịch cũng nhắm mắt cho qua. Ông giải thích với ông phó chủ tịch phụ trách tài – mậu: kế hoạch hóa gia đình là của toàn xã hội. Mình làm cho người ta đẻ ít con đi chỉ lợi cho xã hội. Thế cũng là chúng ta góp phần với xã hội rồi. Ông cứ máy móc không chịu chi thì nay mai huyện thấy chúng ta không hoàn thành chỉ tiêu kế hoạch hóa gia đình, hội đồng nhân dân đưa ra cuộc hợp, huyện cách cổ ông với tôi đi thì ông cứ việc ngồi ở xó bếp mà chi đúng nguyên tắc. Nghe thấy thế, ông phó chủ tịch sợ xanh mắt mèo, vừa làm chứng từ vừa nghĩ chi tạ rưỡi thóc thì mất gì của họ. Quân chỉ đến trình diện ông bác sĩ rồi ông bác sĩ, thằng bạn và Quân kéo nhau vào buồng đóng sập cửa lại. Ai tinh ý một tí mới thấy Quân vẫn tỉnh như sáo sậu, ở trạm xá ra cậu ta vẫy xe ôm rồi nhảy phóc lên yên hậu trỏ tay về xí nghiệp liên hiệp thịt chó trên đê. Người có gần hai trăm nghìn bạc trong túi bao giờ cũng ăn nói hung hăng hơn người lộn cả túi áo, túi quần chẳng bới ra đồng xu rỉ. Quân gọi ngay đĩa thịt luộc, đĩa lòng, bát tiết canh và chai La Vie rượu trắng. Gắp miếng thịt chó tơ quẹt vào bát mắm tôm vắt chanh đang sủi bọt cho vào miệng nhai nhồm nhoàm lại tợp thêm ngụm rượu rồi nghênh cái mặt lên nhìn thiên hạ, Quân hả dạ vô cùng, bõ những lúc phải nói khó nói khăn với lão chủ quán thôn Chè cho “cắm” một chén rượu sắn thôn Vân.
Vũ Bão – Sức khỏe&Đời sống/ Bộ Y tế – Hà Nội – Số 1+2 (762+763) – 1998

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *