Động tác giả (phần 2)

Nga – cô bạn thân của Quân thấy thế cũng ngượng thay bèn xuất tiền ra trả dậy, Nga thường khuyên Quân không nên uống rượu nữa, Quân chỉ ừ ào cho qua chuyện, nhưng rồi lại đâu hoàn đấy. Quân cứ tiếp tục uống rượu “cắm” coi như không có chuyện gì xảy ra. Rút kinh nghiệm những lần “cắm” trước, mỗi lần Quân tò mò đến quán, chủ quán lại một phen hất hàm: Định uống mấy chén thì đưa tiền trước thì đây mới rót rượu. Người khác nghe chủ quán nói thế sẽ quặc lại, nhưng Quân vẫn cười hì hì: Được rồi, đâu có đấy mà. Chủ quán cứ để Quân nói gì thì nói, bỏ mắc Quân ngồi trơ trên ghế nhìn ông rót rượu cho những người khách khác. Quân rời khỏi quán đi thẫn thờ trên đường làng. Bỗng có tiếng gọi “Quân”, Quân dừng chân ngơ ngác nhìn chàng trai đang rảo bước đến bên anh: làm gì mà buồn như người yêu đi lấy chồng thế? Quân thở dài: hết tiền. Thằng bạn cười hì hì: Hết tiền thì ta đi kiếm tiền chứ sợ gì. Quân nắm lấy cánh tay thằng bạn: đừng có mà liều. Tù đấy. Thằng bạn cười hì hì: không trấn lột, không cậy cửa, không trèo tường khoét ngạch, không cướp giật thì bị tù làm sao được. Quân nhìn thằng bạn đầy kính phục: thế thì mày bảo tao làm gì? Thằng bạn cười hì hì: Tao được vào làm hợp đồng cho đội dịch vụ dân số của huyện. Xuống các xã vui lắm. Mỗi bà đi đặt vòng được bồi dưỡng một tạ thóc. Quân chép miệng: không làm gì mà được trăm hai mươi nghìn là bởi quá đi rồi. thằng bạn nói tiếp: còn cánh nam giới đi “thiến” cũng được một tạ thóc. Cũng bở đấy chứ. Quân tặc lưỡi một cái rồi nói: trong tứ khoái mình lại mất một thì coi như hại bạc vạn còn gì. Thằng bạn cười hô hố: nếu mất nốt cái tứ khoái thì bố ai dám đem đầu đi mà chặt như thế. Quân trố mắt nhìn thằng bạn: Người ta bảo vào đấy ông bác sĩ phen một cái là mình nghỉ khỏe. Thằng bạn vỗ vai Quân: đúng là cậu chẳng đọc báo, nghe đài gì cả. Người ta chỉ chích một tí da rồi thắt ỗng dẫn tinh lại còn mọi sinh hoạt vẫn trở lại bình thường nhưng không bao giờ có con được nữa. Đột nhiên Quân hỏi thằng bạn: Mày có quen ông bác sĩ không? Thằng bạn đập tay vào ngực: đi với nhau mất tháng trời sao lại không quen. Quân gật gù: quen đã đến mức mày có thể nói hết chuyện của mày cho ông ấy nghe được không? Thằng bạn cười hì hì: còn hơn thế nữa kia chứ. Thằng em tao đi xuất khẩu lao động chỉ hụt có một kí.
Vũ Bảo – Sức khỏe&Đời sống/ Bộ Y tế – Hà Nội – Số 1+2 (762+763) – 1998

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *